Nếu lấy tiêu chí nét chữ làm thước đo cái nết của người viết thì việc đánh giá rất phiến diện, nguy hiểm và có phần chụp mũ; cũng gần như đánh giá nhân cách một người qua trang phục của người đó.
LTS: Đầu xuân, Bomongoaiydhue.net xin giới thiệu bài viết được đăng trên Tuần Việt Nam của tác giả Nguyễn Phương về chủ đề "nét chữ có phải nết người"- một chủ đề tưởng nhỏ, nhưng thực ra, nó liên quan đến quan niệm giáo dục con người, trong bối cảnh ngành giáo dục nước ta có rất nhiều điều cần thay đổi, từ những khái niệm, đến tiêu chí chất lượng...
Bomongoaiydhue.net xin đăng tải bài viết này, với mong mỏi nhận được nhiều ý kiến tham góp, tranh luận của các nhà giáo, nhà khoa học giáo dục, nhà sư phạm, nhà tâm lý...gần xa về một chủ đề nhân văn, trên hành trình một xã hội phát triển và hội nhập.
Đi du xuân thấy cảnh những "ông đồ" - cả trẻ lẫn già ngồi quanh Văn Miếu "bán chữ" - cả chữ ta lẫn chữ Tàu - tôi muốn viết vài dòng về chuyện này nhân dịp đầu xuân cùng lời chúc tốt lành đến bạn đọc.
Người mua chữ (xin chữ) chắc muốn gửi gắm ước muốn của mình vào những chữ này? Những chữ người mua nhiều nhất là "Tài", "Lộc", "Tâm",...
Việc này cũng bình thường thôi, vì thường thì người ta cầu khấn những gì người ta ước muốn có - vẫn cái quy luật: Thiếu cái gì cầu cái ấy!
Nhưng nếu liên hệ "nét chữ" với "nết người" thì lại là vấn đề khác.
Chúng ta hãy cùng bình tĩnh nhìn lại xem nhận định này đúng tới mức độ nào và hệ lụy của nó là gì, đặc biệt trong bối cảnh cải cách giáo dục đang cần những thay đổi sâu sắc.
Cũng nhân chuyện có nhiều phụ huynh học sinh phàn nàn về sách lớp một và chữ viết, tôi xin được "té nước theo mưa" góp đôi lời về chuyện chữ viết.
Chữ viết và nghệ thuật viết chữ đẹp
Nghệ thuật viết chữ đẹp được coi là một hình thái nghệ thuật thị giác. Khi trở nên phổ biến, nghệ thuật này được người Hy Lạp gọi là kallosgraphe. Trong khi đó, người Ai Cập cổ đại đã thực hành một hình thái tương tự từ 3000 năm trước Công lịch. Ở phương Đông, chữ tượng hình-tượng ý như chữ Hán là một loại chữ có khả năng thể hiện nghệ thuật này sinh động hơn cả.
Hán tự còn được coi là thể hiện được tính cách. Người ta cho rằng có thể phỏng đoán được tính cách người viết qua những nét bút. Chả vậy mà người Trung Quốc nói những câu như "nét bút này mang cốt cách của bậc trượng phu". Người ta thậm chí còn "biếu chữ" như tặng nhau một tác phẩm nghệ thuật. Có lẽ chính vì thế mà người ta mới nói "nét chữ như rồng bay, phượng múa", thể hiện "...cái nhặt cái khoan, cái chơi vơi bay bướm của nét chữ", vv...Hay như mấy thày đồ thường bảo trò của mình: "Chữ thế nào, người thế ấy".
Song, đó là nói về chữ Hán.
Những đặc tính tương tự gán cho chữ viết thuộc hệ thống chữ của tiếng Việt hiện đại có lẽ không thích hợp. Thư pháp là nghệ thuật đối với chữ Hán nhưng không hẳn là nghệ thuật đối với chữ Việt.
Gần đây, phong trào "thư pháp" tiếng Việt nổi lên ở nơi này nơi kia. Mấy từ tiếng Việt viết như giun như rắn đó chẳng ra tiếng Tàu mà cũng chẳng ra tiếng ta. Sự vay mượn này cho tiếng Việt là quá khiên cưỡng. 
Lại nói thêm về chuyện mua chữ, thờ chữ. Như đã bàn ở trên, người ta thường cầu khấn những gì mình không có. Thời phong kiến, trên ban thờ nhà ông quan tham nhũng và gian ác lại thờ hai đại tự "心" và "信" rất uy nghi!






